Nguyên tắc thiết kế: Đồng phục bệnh viện cơ bản nên tránh quá rộng hoặc quá chật. Áo khoác dài màu trắng phải dài dưới đầu gối nhưng không cao hơn giữa{1} bắp chân để tránh bị kéo lê khi di chuyển hoặc tiếp xúc với mặt đất gây nhiễm bẩn. Đồng phục của y tá thường phải có cổ tròn hoặc vuông nhỏ để tránh bị ngột ngạt do cổ áo cao và tránh bụi tích tụ khó làm sạch. Áo choàng trong phòng mổ nên sử dụng thiết kế "mở sau + buộc dây", thay vì dây kéo hoặc nút phía trước, để giảm nguy cơ nút rơi ra hoặc dây kéo bị kẹt trong quá trình phẫu thuật. Dây buộc phải chắc chắn để đảm bảo chúng không bị lỏng sau khi đeo. Áo choàng cách ly phải có cổ tay áo co giãn hoặc khóa dán có thể điều chỉnh để tránh rò rỉ da qua cổ tay áo và tiếp xúc với chất dịch cơ thể.
Nguyên tắc thiết kế màu sắc: Lựa chọn màu sắc phải phù hợp với nhu cầu chức năng của bộ phận và tâm lý thị giác. Ví dụ, màu xanh lá cây và xanh lam được sử dụng trong phòng mổ để giảm bớt "dư ảnh thị giác" do nhìn chằm chằm vào máu đỏ trong thời gian dài, làm giảm mỏi mắt. Những gam màu ấm áp như hồng, vàng nhạt kết hợp họa tiết hoạt hình được sử dụng trong nhi khoa nhằm giảm bớt nỗi sợ hãi của trẻ đối với môi trường y tế. Đồng thời, màu sắc phải có khả năng chống nắng-và chống khử trùng-và không bị phai màu sau khi giặt và khử trùng-ở nhiệt độ cao nhiều lần. Nên tránh tô màu không đồng đều để tránh ảnh hưởng đến chức năng nhận dạng chuyên nghiệp. Ví dụ: áo choàng y tế màu trắng phải được làm bằng vải kháng clo-để tránh bị ố vàng sau khi khử trùng.
Thiết kế chi tiết phù hợp với nhu cầu công việc: Thiết kế túi là chi tiết cốt lõi. Áo khoác trắng của bác sĩ thường có 2-3 túi vá trên ngực để đựng đơn thuốc, bút và nhiệt kế. Các lỗ của túi phải hướng lên trên và có nắp để ngăn đồ rơi ra ngoài. Đồng phục y tá có hầu hết các túi nằm ở hai bên thắt lưng để đựng miếng dán IV và bảng ghi. Một số kiểu có ngăn nhỏ bên trong túi để tách các vật dụng khác nhau (chẳng hạn như bút và kéo). Thiết kế vòng bít phải tương thích với găng tay. Đường kính cổ tay áo của đồng phục bệnh viện cơ bản phải lớn hơn cổ tay 2-3 cm để dễ dàng đeo và cởi găng tay. Còng của áo choàng phòng mổ phải trùng với cổ tay áo của găng tay và được cố định bằng dây thun để đảm bảo vừa khít và tránh để lộ da.
Ngoài ra, đường may của đồng phục bệnh viện phải được khâu đôi-để tăng cường khả năng chống mài mòn và ngăn đường may bị đứt do di chuyển thường xuyên; Nút hoặc khóa kéo phải không có cạnh sắc hoặc gờ sắc để tránh làm trầy xước bệnh nhân (đặc biệt là trẻ em và người già) hoặc làm vướng thiết bị y tế (như ống truyền tĩnh mạch và ống nghe). Thiết kế chức năng đặc biệt: Đối với các nhu cầu cụ thể của bộ phận, nên thêm các thiết kế đặc biệt. Ví dụ, đồng phục ICU nên có thêm dải phản quang ở cổ tay áo và viền áo để cải thiện khả năng hiển thị khi đi vào ban đêm; đồng phục khoa cấp cứu cần có vùng Velcro trước ngực để ghi thẻ tên giúp nhân viên y tế nhận dạng nhanh chóng; Đồng phục chụp X quang phải được-lắp sẵn "dây cố định tạp dề bằng chì" ở lưng hoặc vai để chứa tạp dề bằng chì và ngăn chúng bị trượt và ảnh hưởng đến hiệu quả bảo vệ.




